THA THIẾT NGÀY XƯA
*
Rất tự nhiên như một thuở vô tình
Nắng nghiêng sợi chiều nhẹ nhàng cứ đến
Không lưu luyến mà tự lòng cảm mến
Mây đậm màu, chiều xuống thấp vây quanh
Rất thân quen giữa đá dựng rừng xanh
Lạnh tên tuổi, ngập sâu hồn lạc lối
Trong hoang vắng, tự thân ta lầm lũi
Đong thật đầy- Tha thiết nắng chiều xưa
Thoáng run mờ êm ái nhẹ hương tơ
Môi đắng khát, ta thèm hương rượu ngọt
Dáng em xưa- Tay trần nghiêng ly rót
Mát lòng thơ, say đáy mắt tuyệt vời
Bọt rượu tràn, ta nghiêng nhẹ bờ môi
Rượu sóng sánh …dáng em hồng nghiêng ngã
Của một thuở bình minh xanh hoa lá
Giữa lòng ta xuân nở chín thật đầy
Rượu thật tràn – Em rót để ta say
Chiều đứng lại, nhìn ta cười trang trọng
……….
Chiều Nam Hà, mây không che khoảng trống
Để lòng ta trở giấc bước xa xôi
Rượu ngày xưa nay đắng chát bờ môi
Rồi tha thiết ngập chiều êm trống trải
Rất khe khẻ, tự lòng ta e ngại
Bàn tay xưa em rót rượu thật đầy
Rượu bây giờ em rót để mời ai?
Vẫn tay ngọc diễm kiều in sóng mắt!?
Chiều tự nhiên nhưng mà chiều chân thật
Rất vô tình đâu có biết đợi chờ
Ta rất thèm một thoáng của chiều xưa
Uống thật cạn ánh mắt ngời tha thiết
Chiều năm xưa bây giờ xa biền biệt
Giữa lòng ta còn lại giấc kinh mơ
thylanthảo
Thứ Ba, 29 tháng 12, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét